Rối loạn tăng động giảm để ý là một trong những rối loạn phát triển thường gặp ở con trẻ, nó có đặc điểm chung là trẻ có những hành vi hiếu động quá mức đi kèm sự suy giảm khả năng để ý, gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến khả năng học tập và gây khó khăn trong quan hệ với mọi người. Theo thống kê, cứ 100 trẻ thì có từ 3 - 5 trẻ mắc chứng bệnh này với một số trình bày được bắt đầu trước tuổi lên 7 và tỉ lệ mắc bệnh ở trẻ mỏ vào khoảng 5% và lứa tuổi hay mắc là từ 8 - 11, trai trẻ có khả năng mắc cao gấp 3 lần trẻ gái, khi trưởng thành bệnh có xu hướng giảm, ở tuổi 20 tỉ lệ mắc còn chừng 1% và ở tuổi đứng tuổi là 0,5%. trẻ em luôn luôn hiếu động, nhưng ở mức nào được coi là thông thường, còn mức nào bị coi là tăng động giảm để ý, có rất nhiều cha mẹ vẫn còn mơ hồ về chứng bệnh này, có những đứa trẻ quá hiếu động, không bao giờ ngồi yên hay tụ hợp làm gì, nhưng bác mẹ chúng lại nghĩ đó là điều rất thường nhật mà không đưa con đi thẩm tra.
Những biểu đạt
Hiếu động quá mức:
Trẻ hoạt động liên tiếp, không có chốc lát nghỉ ngơi như có một chiếc máy ở trong người, chạy nhảy liên tiếp không biết mệt, nếu buộc phải ngồi xuống thì chúng cũng không ngừng động đậy, làm ồn, không màng đến lời dọa nạt của người lớn, không biết đến nguy hiểm.
Khả năng tập hợp rất kém:
Khả năng tập kết của trẻ bị tăng động giảm để ý rất kém, chúng không bao giờ chịu lắng nghe và làm theo chỉ dẫn hoặc thực hiện một việc gì đó trọn. Trẻ có thể thú vị với rất nhiều thứ, nhưng không được lâu mà thường có khuynh hướng chuyển nhanh chóng từ sở thích này sang sở thích khác. Chúng thường bỏ dở giữa chừng khi đang làm một công việc, chỉ là một tiếng động nhỏ, hay một đồ vật lạ đặt trước mặt cũng có thể làm trẻ phân tâm khi học bài. Trẻ còn gặp khó khăn trong giao tế với người khác, thỉnh thoảng đang nói chuyện nhưng yêu cầu nhắc lại thì trẻ cũng không nhớ.
Ảnh minh họa
Trẻ mắc chứng này sẽ gặp khó khăn trong việc để ý ngay cả khi đang bị người lớn nhắc nhỏm. Trẻ nói là đang nghe lời bạn, nhưng khi được yêu cầu lặp lại lời của bạn, trẻ sẽ không biết nói gì.
Thực ra trẻ tăng động giảm để ý không hề kém sáng dạ so với các bạn khác, nhưng chính sự suy giảm khả năng chú ý lại là căn do dẫn đến kết quả học hành sút kém.
Chứng tăng động giảm để ý sẽ ảnh hưởng rất nhiều đến học tập, hành vi và tính cách trong ngày mai của trẻ.
hấp tấp, xốc nổi:
phần nhiều những trẻ này thường có tính vội vã, vội vàng, bất cẩn và xốc nổi. Trẻ thường giải đáp khi người khác chưa hỏi xong, khó chờ đến lượt mình và hay phá thối trong khi người lớn chuyện trò hoặc các bạn cùng lớp đang chơi đùa. Sự vội vã, bồng bột cũng làm cho trẻ dễ mắc lỗi khi làm bài tập hay thực hiện những công việc khác.
Chậm phát triển tiếng nói:
Một nét khá trổi trong đa số những trẻ tăng động giảm để ý hay gặp phải đó là chậm phát triển về tiếng nói. Những trẻ này phát triển khả năng nói thông thường trong giai đoạn đầu, nhưng về sau sẽ chậm lại và thường gặp phải các vấn đề về cấu trúc câu hay khả năng bộc lộ bằng lời nói.
Dễ nổi giận, khó kìm giữ được cảm xúc:
Trẻ bị hội chứng tăng động giảm chú ý thường dễ nổi giận, giận dữ, khó khiên chế được xúc cảm, thành thử rất dễ dẫn tới xô xát, đánh bạn hoặc làm tổn thương ngay cả những người nhà trong gia đình. Bên cạnh đó, tính cách này làm cho trẻ không có bạn thân hoặc bị bạn bè xa lánh.
Nên làm gì?
Khi con có những mô tả như trên thì bác mẹ nên đưa con tới các chuyên khoa tâm lý, tâm thần để được thăm khám và kết luận.
Giáo dục hành vi cho con: phương pháp điều trị hiệu quả nhất đối với trẻ tăng động giảm chú ý. Nên luận bàn với thầy cô để nhận được sự trợ giúp trong việc giáo dục hành vi cho trẻ, cần cho trẻ ngồi bàn trước nhất nhằm tránh sự phân tâm bởi hoạt động của các bạn phía trên.
Trẻ tăng động giảm chú thường có lòng tự tôn rất cao cho nên đừng bao giờ chê bai hay quát lác trẻ, đặc biệt là khi có mặt người khác vì có thể làm trẻ nảy sinh tư tưởng chống đối. Nếu khen ngợi khi trẻ có những hành vi đúng đắn, trẻ sẽ làm theo lời khen, đặc tên hiệu quả khi thầy cô khen ngợi trước lớp.
Chỉ nên hứa khi chắc chắn có thể làm được , bởi vì trẻ tăng động giảm để ý rất dễ thất vọng và nản. Khuyến khích trẻ tham dự các hoạt động tập thể, chơi thể thao ngoài trời hoặc tập tành các môn võ để rèn luyện tính kỷ luật và khả năng tụ tập.
Dùng những lời lẽ đơn giản, cụ thể thay vì nói chung chung, nỗ lực tạo cho con các thói quen tốt bằng cách cho con ăn, nhắc con đi ngủ, thức dậy đúng giờ. Tốt nhất không nên xem ti vi, chuyện trò, hay đặt những đồ vật lạ trên bàn trong khi trẻ đang học bài.
BS. HỒ VĂN CƯNG
0 nhận xét:
Đăng nhận xét